Monday, March 24, 2014

IS IT “THE DYNAMIC" - NĂNG ĐỘNG LÀ THẾ

IS IT “THE DYNAMIC"



In the early 80's of the twentieth century, Vietnam is still a poor country, they had from many other countries of economic aids for to build infrastructures.
Typically, the Soviet Union helped build the Thang Long bridge, which began construction in 1974 and officially inaugurated on May 9, 1985, was the largest metal bridge of Vietnam today. Bridge is considered to be the century of the Vietnam-Soviet friendship, but of the same type design the Changjiang Bridge (China).

However, they have a dynamic cropping quantity of supplies of steel from the Thang Long bridge to fully build another bridge named Chuong Duong Bridge.
After a year and nine months, on day 30-6-1985, Chuong Duong bridge inaugurated.
So under the action of mechanical engineering cropping that, what it is called ? The dynamic or the embezzlement
And Chuong Duong Bridge became a symbol of the embezzlement

NĂNG ĐỘNG LÀ THẾ
Vào đầu những năm 80 của thế kỷ XX, Việt Nam vẫn là một nước nghèo, họ đã có từ nhiều nước khác viện trợ kinh tế cho xây dựng cơ sở hạ tầng.
Điển hình, Liên Xô giúp xây dựng cầu Thăng Long, bắt đầu xây dựng vào năm 1974 và chính thức khánh thành vào ngày 09 Tháng 5 năm 1985, đã được coi là cây cầu kim loại lớn nhất của Việt Nam hiện nay. Cầu được coi là thế kỷ của tình hữu nghị Việt Nam-Liên Xô, nhưng thiết kế cùng loại cầu Trường Giang (Trung Quốc).
Tuy nhiên, họ đã năng động cắt xén nguồn vật tư sắt thép từ cầu Thăng Long để đủ xây dựng hoàn toàn một cây cầu tên là cầu Chương Dương.
Sau một năm và chín tháng, vào ngày 30-6-1985, cầu Chương Dương khánh thành.
Vậy, hành động cắt xén vật tư trong kỹ thuật cơ khí, thì nó được gọi là gì? Năng động hay tham ô

Và cầu Chương Dương đã trở thành một biểu tượng của tham ô

Friday, March 21, 2014

Domestic wastewater from restaurants often have components such as soil, sand, junk, grease, bacteria, detergents, color, smell ... the grease, junk, detergents (surface active agents surface), it is easy ... they decompose in the natural environment. If for a long time they will cause very unpleasant odor and can clog water pipes due to grease has strong adhesive properties. Analysis showed that wastewater in restaurants, hotels often contaminate the organic matter mainly organic substances easily biodegradable BOD, There is also high suspended solids SS.
In addition, residues of detergents, insecticides, ... remain in wastewater can cause inhibition of growth of microorganisms in biological treatment stage alone.
This raises the more we need to find ways and new technology to supplement suitable for complete wastewater treatment system with less construction area. Therefore Badong.Co.,Ltd is a company specializing in the application of ozone technology of wastewater treatment systems for restaurants and hotels. This technology has effectively processed in Vietnam.

    Nước thải sinh hoạt từ các nhà hàng thường có các thành phần như: đất, cát, rác, dầu mỡ, vi khuẩn, chất tẩy rửa, màu, mùi… những chất dầu mỡ, rác, chất tẩy rửa (chất hoạt động bề mặt),…chúng nó rất dễ phân hủy trong môi trường tự nhiên. Nếu để lâu ngày chúng nó sẽ gây mùi rất khó chịu và có thể làm nghẽn đường ống dẫn nước do dầu mỡ có tính bám dính mạnh.
Phân tích cho thấy nước thải trong nhà hàng, khách sạn thường nhiễm bẩn các chất hữu cơ cao chủ yếu là các chất hữu cơ dễ phân hủy sinh học BOD, ngoài ra còn có lượng chất rắn lơ lững cao SS. Ngoài ra dư lượng các chất tẩy rửa, chất diệt côn trùng,... còn tồn tại trong nước thải cũng có thể gây kìm hãm sự phát triển của vi sinh vật trong giai đoạn xử lý sinh học đơn thuần.
Điều này đặt ra chúng ta cần phải tìm thêm những phương pháp và công nghệ mới phù hợp để bổ sung vào cho hoàn chỉnh hệ thống xử lý nước thải mà ít tốn diện tích xây dựng. Chính vì thế Công Ty TNHH Ba Đông là công ty chuyên áp dụng công nghệ ozone vào hệ thống xử lý nước thải cho nhà hàng, khách sạn. Công nghệ này đã xử lý đạt hiệu quả tại Việt Nam..


SƠ ĐỒ LẮP ĐẶT - Installation diagram
Wastewater system for restaurant class <100 diners / day

HỆ THỐNG XỬ LÝ NƯỚC THẢI CHO NHÓM QUÁN ĂN, NHÀ HÀNG < 100 khách/ngày 


Monday, March 17, 2014

NHỮNG HỆ LỤY ĐÃ ĐƯỢC LẬP TRÌNH

TỔNG QUAN:
Giống như các quốc gia khác, Việt Nam cũng chật vật phát triển ngành điện ảnh trước gã khổng lồ Hollywood, Mỹ.
Ấn Độ với Bollywood tập trung cải biên cốt chuyện của Hollywood – thành công
Trung Quốc với dòng phim cổ trang hoành tráng, võ thuật – thành công
Hàn Quốc tân trang nâng tầm từ các cốt truyện đến diễn viên đẹp – đang thành công
Còn lại tất cả, trong đó có Việt Nam, đều ngụp lặn trong ao làng của riêng mình.
Tức là không hề tạo sự khác biệt, không cần tìm hướng đi riêng. Cứ ung dung “nhai kẹo sewinggum”, tức là dùng nghệ thuật thứ 7 để răn dạy hoặc cười huề với cộng đồng.
Do đó điều gì đến thì tất sẽ xảy ra:
NHỮNG CON CHIM ẨN MÌNH CHỜ CHẾT
Phim Việt Nam: Tuy chưa thể “sánh vai với các cường quốc năm châu” nhưng nguồn gốc lịch sử, đặc sắc về cảnh quan, về văn hóa,... là nguồn nguyên liệu quý cho sản phẩm điện ảnh.
Và họ đã lập trình chuyển đổi 40 tỷ đồng cho bộ phim về một nhân vật bán lịch sử, bán nhân tính – Thái sư Trần Thủ Độ, với công nghệ kịch nói ngoài đồng cỏ. Dũng tướng cầm vũ khí nhựa của lũ trẻ trong xóm ông đạo diễn. Trang phục simili có ở thế kỷ 10, công nghệ thuộc da si bóng đã xuất hiện ở Việt Nam vào thời kỳ này. Thật là kỷ lục mà nhân loại cần ghi nhận. Các cuộc chiến đấu oai hùng còn thua trận đánh giả của trẻ thơ. Thật nực cười, vậy mà thành viên Hội đồng nào đó, tất cả đều gật gù giá đó là hợp lý, thậm chí còn thiếu so với sự hoành tráng của phim.
Lập trình tiếp theo là không thèm dựa vào ngân sách Nhà nước có vài chục tỷ chả bõ bèn, ta cho xã hội hóa sẽ có hàng trăm tỷ, thậm chí hàng ngàn tỷ từ những người mà ta đã phát thẻ nghệ sỹ nhân dân, nghệ sỹ ưu tú, từ những nguồn ở nước ngoài. Ai chưa có thẻ thì… làm buffet giải thưởng luôn, tùy chọn.





Và bi kịch của NSUT Nguyễn Chánh Tín là đương nhiên, ai biểu làm phim chính truyện. Cứ làm phim “Ba bà đi bán lợn xề” kiểu Hoài Linh thì sẽ giàu to mà còn nhiều giải thưởng tầm quốc gia. Dân chúng chỉ cần cười không nên suy ngẫm. “Nụ cười Việt Nam” là kim chỉ nam cho ngành điện ảnh Việt Nam ta, hiểu không!
Một ngày tôi đưa đứa con gái 8 tuổi tới rạp Bến Thành để xem kịch, vô tình lại được xem phim miễn phí. Một phim của Hoài Linh, nhưng may mắn trước đó họ chiếu phim hoạt hình “Chiến thắng Bạch Đằng giang” của nhóm sinh viên ĐH Hồng Bàng. Phim chỉ vỏn vẹn 8 phút mà cả hội trường đồng loạt đứng dậy vỗ tay (không cười đùa). Bỗng một đứa bé kế bên kéo áo tôi hỏi: “Chú ơi, thế mình đánh được Trung Quốc à?”- Được con à, mà còn thắng nhiều lần nữa!. Cả lũ trẻ xung quanh tôi đồng reo lên: Haha... Việt Nam thắng Trung Quốc rồi, đả quá!.
Con tôi hân hoan hãnh diện vì ba nó hiểu biết. Chợt nó hỏi: - Sao con thấy Ba buồn? Tôi vội nói lảng: Không, Ba vui mà, cha con mình ra ngoài Ba đãi cà rem nhen. Đó chính là lúc tôi hiểu chúng ta bị lập trình lâu quá rồi nên không ai còn nhớ để truyền dạy cho lũ trẻ.
Khi kể lại với bạn bè thì té ngửa ra là lứa 8x chúng tôi hầu như không có từ “coi cinema” trong cuộc sống! Không tin bạn thử nghiệm lại xem trong vòng 10 năm nay bạn đi xem phim mấy lần?
Rạp chiếu phim: Phải công bằng mà nói từ cuối những năm 80 thế kỷ trước, kỹ thuật vô tuyến truyền hình và mạng internet phát triển vượt bậc, chiếm lĩnh thị trường trình chiếu phim đến từng nhà, từng người. Gã khổng lồ Hollywood cũng bị chao đảo một thời gian. Cho nên các rạp chiếu phim đã vắng lại càng thêm hiu quạnh.
Ở Việt Nam với 54 rạp chiếu phim quốc doanh rải khắp các tỉnh thành do cơ quan gọi là Fafilm quản lý. Đây là sự ước muốn liên kết hợp tác của nhiều tập đoàn, hãng phim trên thế giới. Vậy phải lập trình thôi, rạp là đất mà đất ở vị trí đẹp trong thành phố lớn, tiền không! Hãy quản lý như chòi canh vịt giời, vịt thì thấy xa xa được rồi, còn cái chòi là hiện hữu và từ từ chuyển đổi chức năng thành các trung tâm thương mại – văn phòng - khách sạn – giải trí phim karaoke.
Còn liên kết với các nhà đầu tư ngành điện ảnh nước ngoài thì giao cho con em cháu trong ngành đảm trách với phương châm “Đưa Hollywood đến tận giường bạn”, Nhà nước là không can dự vào ba cái thứ văn hóa lôm côm đó, vậy là vẹn cả đôi đường. Ồ chính cái thứ văn hóa lôm côm đó lại đang chiếm 90% doanh thu năm của ngành điện ảnh Việt Nam.
Do đó hơn 500 máy chiếu 35 ly lỗ thời của Trung Quốc được trang bị ngay cho các rạp  vào những năm 90, những năm kỹ thuật chiếu phim HD đã phát triển, đặc biệt là truyền hình TV. Còn không gian rạp thì để nuôi chuột xuất khẩu, theo phương châm Nhà nước theo dõi, nhân dân tự xài.
Vài người xót cho những cái mặt bằng đắc địa nhảy bổ vào mua quyền khai thác. Khai thác gì thì khai thác nhưng cấm chiếu phim, vì phim là phải do Fafilm phát hành mà (mà cũng không ai thèm coi vì dở ẹt).
Cho nên nghịch cảnh của Phước Sang cũng xuất phát từ đó.



Trong chuyến về quê chơi, lòng vòng ngoài thị xã, ý thành phố, được lên cấp rồi nhen. Chạy ngang rạp chiếu phim thấy quảng bá chiếu phim bom tấn của Mỹ: Người nhện 3, chà quê nhà đổi thay nhờ lên cấp, theo đó văn hóa cộng đồng cũng được nâng tầm. Vui vẻ ghé vô xem, cả rạp chỉ có 6 ngoe thêm một là 7. Chỉ 1 người coi còn 3 cặp kia lo đóng phim. Hết suất ra ngoài hỏi anh xe ôm rạp có phim hay giá vé rẻ sao không xem. “Ôi dào, nó xí xa xí xố ai hiểu mà biết hay. Thôi lên xe qua chở về lẹ”. 
Thật đáng mừng thay, cộng đồng chúng ta vẫn còn số đông chờ phim Việt Nam chiếu trên chính mảnh đất quê hương để thấm hiểu và tôn vinh nghệ thuật thứ 7 đích thực.


Wednesday, March 12, 2014













































SAIGON - 19th century 

I know there are many people who still collecting old photos of Saigon, Vietnam. I appreciate and thank them for letting me know about the origin where I live. 
I want to share about this collection to keep for me and it will be continued with the images during the development history of this land. The land I call motherland.

Tôi biết có nhiều người vẫn sưu tầm các hình ảnh xưa về Saigon, Việt Nam. Tôi trân trọng và cám ơn họ vì đã cho tôi hiểu về cội nguồn nơi tôi đang sống.
Tôi muốn chia sẻ lại về bộ sưu tầm này để lưu giữ cho tôi và nó sẽ được tiếp diễn bằng những hình ảnh trong suốt quá trình lịch sử phát triển của vùng đất này. Vùng đất tôi gọi là quê hương.